• Narrow screen resolution
  • Wide screen resolution
  • Increase font size
  • Decrease font size
  • Default font size
  • default color
  • green color
  • blue color
Vị trí hiện tại: Trang chủ arrow Tình yêu - Giới tính arrow Hai Kẻ Bị Đá
Hai Kẻ Bị Đá | In |  E-mail
Thực hiện: Phương Thảo   
22/07/2008

{VietDreams.net} Hắn sinh năm 82, hiện đang làm việc ở FPT với mức lương 5,5 triệu, cao 1m8, ngoại hình được xếp vào diện khá. Hắn hội đủ tiêu chuẩn mà các cô gái thích. Vậy mà… hắn bị người yêu “ đá ”.

Cay độc ở chỗ, trong khi hắn kiếm tiền để chiều chuộng người yêu, để cho thằng bạn thân vay , thì hai người lén lút dắt tay nhau đi tìm khoái lạc ở một xó xỉnh nào đó. Chín giờ tối, hắn vẫn ở cơ quan, vùi đầu vào đống tài liệu, tự để cho công việc cuốn trôi, cho bớt nghĩ đi sự rẻ mạt mà mình đang phải nhận.

Nó ngồi lặng im cả tiếng đồng hồ trước cái máy di động. Nước mắt lăn tròn, mặn chát . Tai nó vẫn còn ù ù bởi những lời yêu thương. Đến bây giờ, nó vẫn không hiểu tại sao mọi thứ có thể thay đổi nhanh như vậy. Ba hôm trước, anh còn ở bên quan tâm, yêu thương làm nó ngỡ tưởng mình đã là người hạnh phúc nhất trên đời vậy mà hôm nay anh sao lạnh lẽo, vô tình, kết thúc mọi chuyện như bong bóng xà phòng chỉ với một lý do “Anh yêu người khác”. Nó chậm rãi gập điện thoại, bật vi tính, lang thang trên mạng. Như một thói quen, nó vào blog định sẽ viết một cái gì đó, ít ra là xả bớt cái sự ấm ức. Enter! Blast đã thay đổi : “ Tôi- Kẻ bị đá”. Nó cười mỉa mai cho cái sự ngây thơ của mình.

Công việc đã xong, hắn uể oải định đứng dậy nhưng chợt nhớ lời dặn của đứa em : “Anh nhớ vào blog của em nhá, có thơ mới, hợp tâm trạng của sếp lém”. Ừ thì vào, dù sao giờ này về nhà, hắn cũng chẳng biết làm gì. Đúng là bài thơ của nhỏ em viết khá thật rất sâu lắng, hoặc cũng có thể lúc này khi bắt gặp bất kỳ bài thơ thất tình nào hắn cũng cảm thấy hay, như dành riêng cho mình vây. Liếc qua friends của nhỏ em, ngồi chễm chệ trên đầu là blog của một bé có nick Anigato. Avatar của cô bé dễ thương quá nụ cười rất tươi bên cạnh hoa hướng dương. Hắn tò mò vào blog của Anigato, dòng blast to đùng : “ Tôi – Kẻ bị đá ” đập vào mắt hắn. Icon mặt cười báo hiệu cô bé đang online, không chần chừ hắn Buzz vào nick bé rất nhanh, như… Kẻ tìm thấy đồng đội.

Nó không hiểu tại sao có thể tâm sự được với anh chàng mới quen qua blog, có thể vì anh ta nói cùng cảnh ngộ như nó, cũng chẳng hiểu anh ta nói có thật không nhưng ít ra tại lúc nãy, chia sẻ được nỗi buồn quả thật là hạnh phúc. Nó thấy lòng mình dịu lại như mảnh đất khô cằn gặp được dòng nước mát. Một tháng, hai tháng, rồi nửa năm trôi qua, vết thương lòng dần dần khép lại, không mưng mủ, không chảy máu. Hai kẻ bị đá vẫn chưa hề gặp nhau. Nói chuyện với nhau dần trở thành một thói quen. Họ bắt đầu thôi nói về sự phản bội, thôi nói đến nỗi đau, nhường chỗ là những câu chuyện thường ngày, những câu chuyện nhỏ vu vơ. Họ trở nên gần gũi nhưng vẫn chưa ai dám nghĩ đến cái mới. Họ vẫn sợ, sợ một lần nữa trái tim lại run rẩy trước sự phản bội.

Hà Nội vào thu, nó chạy xe tà tà qua các dãy phố dài, đưa mũi hít hà cái hương thơm nhè nhẹ của cây,của gió. Nó cảm thấy từng giọt nắng dịu, mát lành của mùa thu đang nhảy nhót trên vai, lăn tròn xuống mặt đường. Lúc đó, nó bỗng nhớ hắn kinh khủng. Một năm có 365 ngày, trong đó có vài ngày con người ta muốn “hâm”, hôm nay là một ngày như thế. Ngày nó không làm theo phần lý trí, nó cứ muốn tan theo bản năng, muốn được gặp hắn. Không chút ngập ngững nó thò tay lấy di động bấm số điện thoại mà nó đã muốn gọi cả trăm lần. Tít, tít, tít.... Máy bận… Nó thở dài, mân mê cái điện thoại, cảm xúc chững lại.

Một ngày đầy nắng và gió, bỗng hắn nhớ bé: “Em thích mùa thu, thích nhất hôm nào có nhiều gió và nắng”. Đống tài liệu dày bên cạnh chưa giải quyết xong vậy mà hắn cứ thả hồn ra ngoài đường phố, chạy theo nắng, gió và bé. Rất nhanh, theo bản năng, hắn đứng dậy, với lấy cặp sách, đi đến phòng sếp xin nghỉ với lý do bị ốm. Qua cặp kính trắng, Sếp nhìn hắn soi mói, ngưng lại vài phút rồi nụ cười cảm thông giãn ra trên khuôn mặt góc cạnh: “Nếu mệt quá thì chú cứ nghỉ, mấy tháng nay chú làm việc với cường độ cao quá”. Chỉ chờ có vậy hắn đi vội ra thang máy, chạy nhanh ra bãi đỗ xe, phóng vi vu ra ngoài đường. Hôm nay, hắn thấy cuộc đời đẹp quá, rộng và bình yên đến lạ lùng. Hắn rút điện thoại bấm số của bé, hồi hộp chờ đợi. Tít, tít, tít….Máy bận. Hắn ngước nhìn nắng qua kẽ lá, bỗng thấy màu nắng bớt vàng…

Nó muốn tìm một chỗ nào đó để có thể mải mê ngắm cái nắng, cái gió mùa thu. Lục tìm trong trí nhớ nó nhớ đến Phố Cổ- Một nơi không ồn ào, vị trí tuyệt đẹp để ngắm nhìn Hà Nội, để hưởng gió mùa thu. Môt cốc cà phê nâu, một chiếc bàn xinh xắn ở ban công tầng ba, nó nhâm nhi khoảng lặng bình yên mình đang có. “Chào em!” Nó giật mình bởi tiếng gọi, trạng thái mơ mộng tan đi. Đôi mắt nó nhíu lại quay về hướng lời chào, rồi mắt nó mở to, lúng túng. Là anh, bằng xương, bằng thịt, đã 6 tháng rồi nó không gặp anh.

Hình ảnh anh đang mờ trong nó, thế mà lúc này ngay trong khoảng khắc bình yêu, anh lạnh lùng bước vào, đem lại những đợt sóng ký ức. “Lâu quá không gặp em, em khỏe chứ”- Anh cười , vẫn như ngày nào nụ cười ngỡ tưởng mang lại cả trời mùa thu cho nó. Anh tự nhiên kéo ghế ngồi cạnh, nói những câu hỏi thăm như hai người bạn lâu ngày gặp nhau, như chưa bao giờ nó đã từng là người yêu của anh. “Anh đang chờ bạn gái đến. Hôm nay may quá gặp em, anh cũng muốn giới thiệu hai người với nhau”.

Tim nó thắt lại, hơi thở trở nên nặng nề. Anh ác thật, mới sáu tháng nó chưa đủ tự tin để nhìn anh đi với người con gái khác, chưa đủ tự tin để thấy lòng bình thản khi nhìn cô ta. Cảm xúc nó kêu gào chạy thật nhanh khỏi đây, chạy đi để mặc ánh mắt giễu cợt của anh, thú nhận là mình chưa quên được, làm bất kỳ cái gì miễn là không phải gặp anh và cô bạn gái, nhưng lý trí thì lì lợm kéo nó lại như một chất keo. Nó không đứng lên được, nó muốn chứng tỏ mình không phải là người hèn nhát và anh cũng không đáng để nó phải như thế. Người nó như căng ra, bị giằng xé.

“Em yêu, đợi anh lâu chưa?” Một anh chàng cao ngất ngưởng hỏi nó, chưa kịp để nó ngỡ ngàng anh ta đã nói luôn “ Đừng giận anh nhé” và ném một cái nhìn nghi ngờ về phía Hùng “Đây là ai hả em?”. Như người chết đuối vớ được cọc nó cũng tự nhiên trong vai diễn của mình, cũng cười, cũng nắm tay, phớt lờ cái nhìn khó chịu của người yêu cũ. Anh chàng lạ mặt nói chuyện thật có duyên. Những câu chuyện anh kể với Hùng về hai đứa đã giúp nó biết được anh là ai – người mà nó mong đợi nhất trong buổi chiều ngày hôm nay. Có chàng người yêu hờ nó không còn cảm thấy lúng túng trước Hùng và bạn gái . Tất cả…chỉ là quá khứ.

Hai xe đi song song nhau chậm chậm qua Hồ Gươm, hắn bỗng nghĩ đến sự tình cờ run rủi đưa hắn đến với bé. Hắn nhận ra ngay khuôn mặt tròn trĩnh, kính đỏ không khác gì so với avatar của bé trên blog. Bé ngồi trong quán có vẻ lúng túng khi một anh chàng xuất hiện. Bằng linh cảmHắn nhận ra vấn đề bé đang gặp phải và hắn cùng bé giải quyết vấn nó. Một buổi chiều nắng đẹp như thế này, thật phí nếu không thả bộ trên đường phố. Hắn quay sang bé đề nghị: “Mình gửi xe, đi bộ em nhé”. Bé mỉm cười – Nụ cười xen lẫn nắng mùa thu. Hai kẻ bị đá đi những con phố nhỏ sâu giữa trung tâm Hà Nội, bỏ lại sau lưng tiếng ồn ã. Hai cái bóng đổ dài trên nền đường. Tay hắn nhè nhẹ tìm tay bé. Hai bàn tay của hai kẻ từng bị đá tìm đến nhau. Hắn và nó mỗi người theo đuổi những suy nghĩ nhau nhưng cả hai cùng thấy : Nắng vàng và trời xanh.

VietDreams.net


Các bài mới nhất:

Các bài đã đăng:

Cập nhật ( 22/07/2008 )
 

Những chiếc bút tinh xảo được làm thủ công là lựa chọn của những nhân vật quan trọng khi kí kết những văn bản quan trọng. Một doanh nhân thành đạt hay một chính trị gia không thể thiếu một chiếc bút kí hoàn hảo với thiết kế độc đáo, sang trọng và tiện dụng. Hai nhãn hiệu bút kí nổi tiếng sau đây sẽ đáp ứng được mọi nhu cầu của khách hàng.

 
Quảng cáo
Quảng cáo
Quảng cáo
Quảng cáo
Quảng cáo
Quảng cáo
Quảng cáo