• Narrow screen resolution
  • Wide screen resolution
  • Increase font size
  • Decrease font size
  • Default font size
  • default color
  • green color
  • blue color
Vị trí hiện tại: Trang chủ arrow Những bức thư không gửi arrow Ba mối tình bên cửa sổ
Ba mối tình bên cửa sổ | In |  E-mail
Thực hiện: Bích Ngọc   
14/04/2008

{VietDreams.net} Thuở học trò, người ta nhớ nhất đến tình thày trò, tình bạn và tình yêu... Còn tôi, tuổi phượng hồng đi qua chỉ là những kỷ niệm về khung cửa sổ và những câu chuyện tình yêu, có khi là thật, có khi chỉ là vu vơ.

Mối tình đầu

Năm lớp 10, con bé nhà quê là tôi bỡ ngỡ bước vào ngôi trường cấp 3 khang trang của tỉnh với những học trò thành phố trắng trẻo xinh xắn. Cái tập thể 35 con người không khó để làm quen với nhau, nhưng riêng tôi thì cứ ngồi yên một chỗ nhìn các bạn líu lo nói chuyện. Tôi tự thấy mình là con nhỏ ngốc nghếch và quê mùa.

Thế giới của tôi không phải là những câu chuyện dưa lê trong lớp học. Tôi ngơ ngẩn với khoảng trời ngoài kia và mảnh sân không rộng nhưng lúc nào cũng rộn rã tiếng cười.

Một ngày các bạn trong lớp phát hiện ra tôi “ không tầm thường” như tôi vẫn nghĩ. Theo các bạn tôi có một giọng hát trời phú và không cớ gì lại cất giấu nó cả. Tôi chính là động lực để các bạn thực hiện một buổi ca nhạc đầu tuần hoành tráng. Điều đặc biệt là lớp tôi lại liên kết với các anh chị lớp 12 Hoá.

12 Hoá nổi tiếng cả trường với những anh chàng nghịch ngợm nhưng dễ thương. Ngày ra mắt đội văn nghệ, tôi đứng lóng nga lóng ngóng vì ngượng ngùng và lo lắng. Anh bí thư lớp đó “đanh đá” ghê gớm, quát mấy chị lớp Hoa đi muộn chan chát. Tôi thấy ớn ớn. Nhưng chưa kịp hết ngỡ ngàng về cái cách anh chàng đẹp trai công tử ấy vừa thể hiện thì đã nhận được nụ cười ngộ nghĩnh đến độ rụng tim từ phía anh ta. Tôi không biết mình đã nghĩ gì lúc đó, chỉ biết là tôi thấy mình cần thể hiện thật tốt bài hát đã đăng ký.

Đứa bạn bên cạnh có anh trai học lớp Hoá kể cho tớ về những anh chàng hotboy của trường. Và chẳng hiểu vì sao nó cứ kể thật nhiều về cái anh bí thư ấy. “ Anh H nghịch lắm. Mẹ anh ấy là cô giáo trong trường nên anh ấy chẳng sợ ai. Cái lão công tử ấy chắc phải qua mấy đời người yêu rồi”.

Lúc đó tôi vu vơ nhìn ra ngoài cửa sổ. Nhưng sự thật thì mặt tôi đang nóng bừng. Không hiểu nổi nữa.

Thế rồi buổi chiều hôm đó mấy đứa bạn ngồi cạnh rồng rắn kéo nhau đi xem tôi tập văn nghệ. Đến tận khi các anh chị đã đến đầy đủ chúng nó mới thủ thỉ vào tai tôi: “ Chúng tao đi xem anh H của mày”. Giá mà có một lỗ nẻ đế trốn ngay khỏi đó.

Đến bây giờ nghĩ lại tôi vẫn không hiểu mọi chuyện đã như thế nào. Chỉ biết rằng càng ngày hai chúng tôi càng gần nhau và sau khi buổi biễu diễn kết thúc thì cũng là lúc chúng tôi biết đến cái nắm tay đầu đời.

Từ đó tôi yêu cái cửa sổ hơn bất cứ khi nào. Cái góc nhỏ mở ra cả bầu trời nhưng bây giờ tôi chỉ chú ý đến một người cũng đang ngồi cửa số. Bọn tôi tập cho nhau những ký hiệu: giả vờ uống nước nghĩa là hẹn nhau ở canteen, vươn vai nghĩa là đã đến giờ thể dục… Những hôm tôi 4 tiết bao giờ anh cũng lanh chanh chạy ra khỏi lớp thật sớm đứng dưới cầu thang lớp tôi.

Có hôm anh buồn, anh không muốn tôi biết, không lanh chanh đứng cầu thang nữa. Tự nhiên thấy hẫng hụt.

Khi còn là con ngốc nghĩ mình quê mùa không xứng với chàng công tử là anh, tôi luôn có anh bên cạnh chăm lo từng chút. 6 tháng như một giấc mơ. Đến khi tôi hạnh phúc vì được là nàng lọ lem trong câu chuyện cổ tích thì anh đi. Bầu trời như sụp đổ. Tôi như người mất hồn.

Niềm vui ban sáng

Rồi mối tình mới bên cửa sổ của tôi cũng đến. Anh là một “fan” của tôi. Anh hiền chứ không lém lỉnh như H. Cả lớp tôi lại được phen rộ lên vì những điều lãng mạn mà anh đã làm bên cái cửa sổ nhỏ lớp anh. Những bông hoa hồng, những cái vẫy tay trong giờ học khiến anh bị cô giáo bắt làm kiểm điểm, những tiếng hét tên tôi của cả một tập thể trống tiết bên cửa sổ khi lớp tôi thể dục dưới sân trường. Không hẳn là hạnh phúc nhưng tôi cảm thấy vui vui. Dần dần thành quen nhìn sang bên đó. Nếu không thấy cái vẫy tay chào cũng cảm thấy hơi tiếc nuối.

Nhưng tất cả chấm dứt khi anh muốn có câu trả lời. Tôi là con gái, cũng vui khi người ta theo đuổi mình. Nhưng tôi không quên được H, không quên được nụ cười lém lỉnh, không quên được cái dáng gầy nghênh ngang giữa sân trường.

Anh buồn. Anh suy sụp. Không còn những cái vẫy tay, không còn những bông hoa, chỉ còn những buổi anh ngơ ngẩn trước cổng ngõ nhà tôi.

Lớp 11, đó là kết cục khá buồn cho cả 2 đứa. Tôi thương anh nhưng không biết làm gì. Tôi không thể nhận lời khi đêm đêm vẫn đưa ảnh ban trai cũ ra ngắm và thầm khóc.

Một buổi sáng, theo thói quen,tôi nhìn sang cửa sổ đối diện. Một người không quen đang dửng dưng trước ánh nhìn của tôi. Anh bảo không bao giờ ngồi bên cửa sổ nữa.

Tình hư ảo

Lớp 12, thấy mình già dặn và chẳng còn cảm xúc nữa. Hết rồi cái thời những anh lớp trên đứng đợi ở cổng trường làm quen. Bọn con gái lớp 12 trở thành hàng tồn. Thôi nhé, hết mơ mộng.

Cái khung cửa nhỏ trước mắt trở thành nơi tôi với con bạn thân quan sát thế sự: con bé nào xinh, chàng nào để ý nàng nào… Tất cả nằm trong tầm ngắm của mấy bà cô già là bọn tôi. Đôi khi nhìn người ta dung dẻ bên nhau cũng chạnh lòng. Mối tình đầu không còn là vết thương nhưng đã thành nỗi buồn.

Những lúc bồi hồi như thế, như thể bản năng, tôi nhìn sang cửa sổ đổi diện. Hiện thực phũ phàng. Nhưng….

Nhưng một ngày tôi hoảng hốt khi bên kia cửa sổ, ban trai tôi đang đứng đó. Khi bắt gặp cái nhìn của tôi, anh ấy vội vàng quay đi. Tôi như muốn đâm bổ từ tầng 3 xuống, chạy sang nhà đối diện. Anh ấy làm gì ở đây? Anh vẫn đang nhìn tôi, cái nhìn giống hệt ngày xưa….

Nhưng chân tôi cứng lại, toàn thân như tê cóng. Không phải anh. Chỉ là một người giống anh mà thôi.

Nhưng từ đó tôi chìm đắm trong cái hạnh phúc hư ảo là vẫn có anh bên cạnh, vẫn nhìn tôi qua cửa sổ lớp học như hôm nào.

Số phận như trêu đùa. Đến gần cuối lớp 12 thì tôi biết người ta thích mình mà không dám nói. Chỉ đến khi tôi hay nhìn sang cửa sổ đó người ta mới dám ngỏ lời. Người ta đã có người yêu. Người ta bỏ người yêu. Tôi không biết làm thế nào cả. Tôi vẫn yêu anh, chứ không phải một người giống anh.

Rồi lại một người nữa lại rời cửa sổ. Chỉ còn mình tôi vơ vẩn với những ký ức mối tình đầu mà quên đi rằng mình đang đi đoạn cuối của con đường học trò.

Không có nhiều kỷ niệm với bạn bè. Chỉ có những mối tình bên cửa số là kỷ niệm đáng nhớ nhất của tớ dưới mái trường. Thế có phải là buồn không nhỉ?

VietDreams.net


Các bài liên quan:

Các bài mới nhất:

Các bài đã đăng:

Cập nhật ( 24/04/2008 )
 

Được đánh giá là một trong những LHP tầm cỡ quốc tế uy tín nhất thế giới, LHP Venice luôn là điểm đến của những bộ phim hay, những đạo diễn lừng danh, những diễn viên xuất sắc và những tên tuổi uy tín trong hoạt động điện ảnh. LHP này kéo dài từ ngày 27/8 đến ngày 6/9 với sự tranh tài của 21 bộ phim đến từ nhiều quốc gia, trong đó nổi bật về số lượng có kinh đô điện ảnh thế giới Hollywood và nước chủ nhà Italy.

 
Quảng cáo
Quảng cáo
Quảng cáo
Quảng cáo
Quảng cáo
Quảng cáo
Quảng cáo